Cái nghèo khổ, thì làm sao no lưng ấm cật ?
Cái cơ cùng, thì làm sao thoát khỏi mốc meo ?
Ôi những tiếng eo kèo
Ngất đồi cao gió hú
Cái khổ nghèo, vốn đã mang từ thuở
Mới sinh ra, vừa mở mắt chào đời
Đến lớn lên, dù vài chục, mấy mươi
Càng gồng gánh, càng chất chồng nặng trĩu
Bởi cha mẹ tôi, cũng đã từng nghèo khổ
Một mái nhà tranh, chừa lỗ ngó ông trời
Cơm hẩm độn khoai, từng bữa thở hết hơi
Đồng cạn đồng sâu, đất cằn phơi sỏi đá
Cả cuộc đời tôi, cũng chạy bương tơi tả
Suốt mấy mươi năm, cũng vật lộn muôn bề
Nhưng không làm sao thoát nổi cảnh ê chề
Lại còn vợ chồng, và một đàn con nheo nhóc
Nói rằng khóc, thật sự, tôi đâu còn nước mắt
Nó đã khô trong dãi nắng mưa dầu
Nó đã chìm trong cạn đáy thâm sâu
Đày lao nhọc, tấm thân tôi tàn tạ
Lưng còng xuống, đeo trầm kha vất vả
Chân khẳng khiu, lội sỏi đá chông gai
Đầu bạc phơ phủ một mái hoa cài
Dáng ủ rũ, xác xơ bồng tóc trắng
Mùa hạn hán, da thẫm màu, đỡ nắng
Mùa lũ lụt, thân còm cõi, chống mưa
Nhà trống trơn, không của cải dư thừa
Lửa hết cháy, nước hết trôi một cái gì được nữa.
Mặc Giang


Chùa Quan Âm Các
542/60 Trần Phú, Tp Vũng Tàu
Điện thoại: +84-64-3834688
Email: qac@quanamcac.com
quanamcac.com -chuaquanamcac.com





